Có phải những điều người ta nghĩ đến vào ban ngày và thấy tiếc nuối thì nó sẽ xuất hiện trong giấc mơ? Những giấc mơ lại quá đẹp làm cho ta phải mỉm cười hạnh phúc nhưng khi giật mình thức giấc thì những điều đó đã vụt xa tầm tay từ lâu, chỉ biết tặc lưỡi tiếc nuối sao không mơ tiếp mà tỉnh dậy để thấy thực tại mình vẫn lẻ loi, cần một hơi ấm và bàn tay nhưng nó không đến như ta mong đợi. Vẫn bóng hình, giọng nói, nụ cười, đôi mắt, cái nhìn đó nhưng sao chỉ là trong giấc mơ, lại tự trách mình tại sao lúc có cơ hội thì không làm để bây giờ nghĩ lại thấy mình ngốc thật, tệ thật. Bóng dáng ấy chỉ đến trong giấc mơ, cười đùa, để ta ôm vào lòng, tựa vào vai cho ta thấy cảm giác cánh tay đang nặng và có người ta yêu thương tựa vào đó - lại cũng chỉ là giấc mơ. Tiếc là khi bóng dáng ấy đã rời xa tầm tay mới có cảm giác như vậy, tại sao nhỉ, sao không là trước kia ? Có thể do ban ngày đã lấp những chuyện đó bằng việc khác nên không thấy nhớ, nhưng đôi lúc khi mọi thứ xung quanh im lặng, một ý nghĩ bất chợt hiện ra, lại nghĩ về nó, cười nhạt, lắc đầu và tự nói với mình :"trễ rồi, đã trễ để có thể làm những điều ấy, đừng nghĩ tới nữa." Thế là lại có những giấc mơ, lạ nhỉ?, những giấc mơ đẹp. Nhưng chỉ là mơ vậy thôi, vậy phải làm sao để quên đi, không phải luyến tiếc nữa mà mỉm cười vui vẻ?, chưa biết! - việc đó còn khó hơn từ bỏ computer. Thôi thì hãy cứ sống với những giấc mơ, những giấc mơ đẹp! Yêu thương chỉ đến trong những giấc mơ và hãy cứ đi trong mơ
Bởi vậy
Khi tình yêu phải ra đi thì dù muốn hay không cũng nên chấp nhận.Đành rằng chia tay là đau khổ,kỷ niệm xưa vẫn còn,nỗi nhớ nhung vẫn da diết,chỉ có thời gian mới làm lành vết thương.Có người nhanh thì hai-ba tháng,có người lâu thì hai-ba năm,thậm chí có người suốt cả cuộc đời không quên được người mình yêu.Vì vậy,nếu gặp phải hoàn cảnh không muốn này,phải chuẩn bị tinh thần cho những buổi đầu mới chia tay. - Khóc cho thỏa và ngủ thật nhiều nhưng sáng hôm sau thức dậy người đầu tiên nghĩ đến cũng là người đó. - Một mình đi lang thang trên đường,nhìn thiên hạ hạnh phúc lại nhớ về ngày xưa tay trong tay mà không khỏi cảm thấy cô đơn,lẻ loi. - Gọi điện cho một vài đứa bạn thân rủ đi chơi nhưng ai cũng vướng bận chuyện yêu đương,càng cảm thấy lòng mình trống trải. - Nghe bài hát mà mình yêu thích,lại trở về ngày hai đứa ngồi cùng nhau thưởng thức âm điệu du dương. - Đi mua đồ giải khuây,bao nhiêu hình ảnh chợt đến: con gấu bông,chiếc áo,chiếc kẹp tóc...những thứ người đó đã mất nhiều công sức để làm và tặng cho mình. - Đi tập thể thao cho chóng quên,tập đến mệt nhưng nhớ lại hoàn nhớ. Bất cứ thứ gì cũng khiến lòng nhớ về người ấy.Bất cứ điều gì cũng làm cho trái tim thấy xót xa,đớn đau và bị tổn thương.Hãy đừng cố ép mình phải quên nhanh mọi thứ,chấp nhận những giá trị tự nhiên mà cuộc sống mang lại bạn sẽ đạt được điều mình mong muốn.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét